Con không thiếu thông tin trên mạng. Con thiếu người thật để hỏi — và đó chính là thứ mạng lưới quan hệ của bạn giúp được, trong khi con tự làm thì rất khó.
Vì sao việc này giá trị nhất
- Một cuộc trò chuyện mười lăm phút cho con thứ mà không tài liệu nào viết.
- Con nghe từ người thật thì tin và nhớ hơn nghe từ bố mẹ.
- Nó tránh cho con chọn theo cái tên ngành.
- Học sinh tự liên hệ người lạ rất khó — bạn có mạng lưới, con thì chưa.
- Và nó không đòi hỏi bạn phải hiểu ngành đó — chỉ cần bạn biết ai đó.
Tìm người ở đâu
- Họ hàng và bạn bè của bạn — nguồn dễ nhất và hay bị bỏ qua.
- Đồng nghiệp và người quen trong công việc.
- Hàng xóm, hội đồng hương, bạn học cũ của bạn.
- Thầy cô của con — họ có nhiều học trò cũ ở nhiều nghề.
- Anh chị khoá trước của con.
- Nói rõ bạn cần gì — người ta thường sẵn lòng giúp một học sinh.
Cách nhờ
- Nói ngắn và cụ thể — con tôi đang tìm hiểu nghề này, xin mười lăm phút.
- Nói rõ con chỉ hỏi, không xin việc — nó làm người ta thoải mái hơn.
- Để con tự nói chuyện — bạn kết nối rồi lùi ra.
- Đề nghị gọi điện nếu khó gặp trực tiếp.
- Cảm ơn sau đó — và cho họ biết con đã quyết thế nào.
Giúp con chuẩn bị
- Cùng con viết trước câu hỏi — con sẽ lúng túng nếu không chuẩn bị.
- Câu quan trọng nhất: một ngày làm việc của anh chị trông thế nào.
- Nhắc con hỏi cả phần khó — phần nào chán nhất, người mới vỡ mộng vì gì.
- Nhắc con ghi lại ngay sau đó.
- Nhắc con cảm ơn và giữ liên lạc.
Sau cuộc trò chuyện
- Hỏi con nghe được gì — nghe, đừng diễn giải hộ.
- Đừng vội kết luận thay con.
- Nếu con bớt hứng thú với nghề đó, đó là kết quả tốt — con vừa tiết kiệm bốn năm.
- Khuyến khích con hỏi thêm người thứ hai và thứ ba — một người có thể có trải nghiệm riêng.
- So sánh những gì con nghe được từ ba người.
Nếu bạn không quen ai trong nghề đó
- Hỏi vòng hai — bạn của bạn thường quen ai đó.
- Nhờ thầy cô của con — họ có mạng lưới học trò cũ.
- Ngày hội tư vấn tuyển sinh — hỏi có sinh viên hoặc cựu sinh viên ngành đó không.
- Cùng con đọc thông báo tuyển dụng thật — thay thế tốt thứ hai.
- Đừng bỏ cuộc sau một lần bị từ chối.
Một điều đáng nhớ
Bạn không cần hiểu ngành con định học. Bạn chỉ cần giúp con gặp được ba người đang làm ba nghề con đang cân nhắc.
Đó là đóng góp mà con không tự làm được ở tuổi này — và nó thường có ảnh hưởng lớn hơn mọi lời khuyên bạn đưa ra.
Câu hỏi thường gặp
Vì sao kết nối con với người trong nghề là việc giá trị nhất?
Vì một cuộc trò chuyện mười lăm phút cho con thứ không tài liệu nào viết, con nghe từ người thật thì tin và nhớ hơn, và học sinh tự liên hệ người lạ rất khó.
Tìm người ở đâu?
Họ hàng và bạn bè của bạn, đồng nghiệp, hàng xóm và hội đồng hương, thầy cô của con vì họ có nhiều học trò cũ, và anh chị khoá trước.
Nhờ thế nào cho phù hợp?
Nói ngắn và cụ thể, nói rõ con chỉ hỏi chứ không xin việc, để con tự nói chuyện còn bạn kết nối rồi lùi ra, và cảm ơn sau đó.
Giúp con chuẩn bị gì?
Cùng con viết trước câu hỏi, nhất là câu một ngày làm việc trông thế nào, nhắc con hỏi cả phần khó, và nhắc con ghi lại ngay sau đó.
Nếu không quen ai trong nghề đó?
Hỏi vòng hai qua bạn của bạn, nhờ thầy cô của con, hỏi ở ngày hội tư vấn tuyển sinh, hoặc cùng con đọc thông báo tuyển dụng thật.